đọc truyện sex số 312

Xấu hổ khi để bạn gái dùng đồ chơi tình dục

Truyen sex

Em còn mua cả đồ chơi tình dục về để chỉ cho tôi những kiến thức giới tính mà tôi chưa biết hay còn e ngại.

Biết bạn gái dùng đồ chơi tình dục để thỏa mãn cơn khát thèm dục vọng nhưng tôi mảy may không phản ứng gì. Chỉ vì tôi buồn, nỗi buồn khó tả trong lòng. Chưa khi nào tôi thấy mình tổn thương đến vậy. Dường như mọi sự cố gắng của tôi bao lâu nay đều trở nên vô nghĩa. Nhìn bạn gái đang khao khát mà tôi bất lực.

doc truyen sex

Nhưng lần này, vì em chủ động nên tôi không thể không làm tới. Chúng tôi đã trao thân cho nhau. Và cứ như thế, dần dần ‘chuyện ấy’ trở thành thói quen không thể thiếu được trong mối quan hệ của chúng tôi. Cứ mỗi tuần, chúng tôi lại hẹn nhau đi nhà nghỉ một lần. Dường như cả hai đều nhớ nhau da diết, chỉ cần một tuần không được gần em là tôi cũng có cảm giác cồn cào trong lòng, em cũng vậy.

doc truyen sex hay

Em là cô gái còn trong trắng, tôi hạnh phúc lắm vì mình được là người đàn ông đầu tiên của em. Sự vụng về trong cách ‘yêu’ của em khiến tôi tin. Và chính em đã khiến tôi được thỏa mãn đam mê của đàn ông. Nhưng càng ngày, em càng chủ động trên giường. Em cho tôi cảm giác được thăng hoa và em giống như một người con gái sành sỏi chuyện yêu đương. Tôi có hỏi thì em nói từ ngày yêu tôi, em đã chăm đọc sách, tìm hiểu cách làm thế nào cho đối phương cảm thấy thích thú hơn khi gần mình. Tôi cũng tin như vậy vì bản thân tôi cũng như em.

Nhưng em hơn tôi rất nhiều, em còn bày cho tôi chiêu trò để cả hai cùng thỏa mãn. Tôi thấy lạ vì trước giờ em là cô gái ngoan hiền. Tất nhiên tôi không cho chuyện quá mạnh trên giường là hư hỏng, nhưng em học những thứ ấy rất nhanh cũng khiến tôi có chút lăn tăn và khiến tôi cảm thấy mình dù là đàn ông nhưng không bằng em.

doc truyen sex hay

Nhìn em như vậy, tôi cảm giác nghi ngờ cái sự còn trinh của em. Tại sao em lại ham chuyện ấy hơn cả gã đàn ông như tôi mà việc em dùng đồ chơi tình dục ngay trước mặt mình, khiến tôi cảm thấy mình như một gã bất lực. Tôi bắt đầu có cảm giác sợ sợ, không còn nhiều tình cảm với em như trước nữa. Có chăng cũng chỉ là thói quen ân ái, nhưng tôi lại không biết nói với em như thế nào. Tôi phải làm sao đây?